HĐ Paris, Khuất tất và khả năng tái hợp

Tường An, RFA, 2019-05-13

Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ Henry Kissinger (phải) bắt tay ông Lê Đức Thọ, đại diện phái đoàn Việt Nam tại lễ ký thỏa thuận ngưng bắn ở Paris hôm 23/1/1973

Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ Henry Kissinger (phải)
bắt tay ông Lê Đức Thọ, đại diện phái đoàn Việt Nam
tại lễ ký thỏa thuận ngưng bắn ở Paris hôm 23/1/1973

Đã 46 năm trôi qua kể từ khi Hiệp định Paris được ký kết ngày 27 tháng 1 năm 1973 tại thủ đô nước Pháp.Vừa qua, một nhóm người từ Mỹ, Canada và tại Pháp, có người đã từng tham dự Hiệp định Paris cũng như đã từng phục vụ trong chính phủ miền Nam Việt Nam Cộng hòa, đã đến thăm lại nơi chốn đã ký kết Hiệp định lịch sử này. Họ cũng là những người đang nỗ lực tái hợp lại Hiệp định Paris để tìm một giải pháp cho vấn đề biển Đông.

Số 19 đường Kleber, tại Trung Tâm Hội Nghị Quốc Tế (Centre de Conférences International), cách đây 46 năm, đã ghi nhận một sự kiện lịch sử: Hòa đàm Paris, nơi mà 4 thành phần (Hoa Kỳ, Việt Nam Cộng hòa, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hoà miền Nam Việt Nam) đã đặt bút để ký: “Hiệp định chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam” (Accords sur la fin de la guerre et le rétablissement de la paix au Vietnam, Agreement on Ending the War and Restoring Peace in Vietnam) thường được gọi tắt là Hiệp định Hoà Bình Paris (Accords de Paix de Paris, Paris Peace Accords) hay Hiệp Định Paris, quyết định số phận của miền Nam Việt Nam từ ngày 27/1/1973.

Trung Tâm Hội Nghị Quốc tế – nơi ký Hiệp định Paris – nay đã được chính phủ Pháp bán lại cho Tập đoàn khách sạn năm sao Peninsula (thuộc sở hữu của “The Hongkong and Shanghai Hotels” và “Katara Hospitality”, ex-Qatar National Hotels Co.) Mặc dù cư ngụ tại Pháp, nhưng lần đầu tiên trở lại nơi đây, nhìn lại cảnh cũ, Ông Phạm Đăng Sum, nguyên Phát Ngôn Nhân và Giám đốc Nha Thông tin Báo chí của Bộ Ngoại Giao Việt Nam Cộng hòa ngậm ngùi chia sẻ:

“Đến đây thì tôi rất là bỡ ngỡ, ngỡ ngàng. Bởi vì tôi không nhận ra được ! Lúc đó là buổi sáng, chúng tôi đến và ngồi ở cái phòng mà bây giờ tôi nhìn không ra mà có lẽ bây giờ họ đổi ra thành phòng ăn. Nó rộng lắm! Có cái bàn rất rộng và trong đó có 4 phái đoàn: Lẽ tất nhiên là có phái đoàn Mỹ, phái đoàn Việt Nam Cộng Hòa, phái đoàn Bắc Việt và phái đoàn miền Nam (Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hoà miền Nam Việt Nam. RFA) Tôi nhớ là tôi ngồi ở chỗ mà nhìn ra con đường, lúc đó chưa có cổng này.”

Hình minh họa. Hình chụp hôm 25/1/1969 ở Paris: hội nghị nhằm thiết lập hòa bình và chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam
Hình chụp hôm 25/1/1969 ở Paris:
hội nghị nhằm thiết lập hòa bình và chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam

Hiệp định Paris ngày 27/1/1973 thực ra là kết cuộc của một chuỗi thương lượng kéo dài 4 năm 9 tháng bắt đầu từ ngày 13/5/1968 giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt, sau đó ngày 25/1/1969 có thêm Việt Nam Cộng hòa và Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam với 202 phiên họp chính thức và 24 cuộc họp không chính thức (còn được gọi là “đi đêm”) giữa Ngoại trưởng Henry Kissinger và các ông Lê Đức Thọ, Xuân Thủy. Ông Phạm Đăng Sum còn nhớ lại sau khi Hiệp định được ký xong:

“Có một giai thoại là ông trưởng phái đoàn Bắc Việt và mấy anh ở trong Nam gặp chúng tôi cũng chào và nói rằng “Chúng mình nay mai sẽ thống nhất, gặp gỡ nhau. Trong việc này không ai được, ai thua hết. Chúng ta là dân Việt Nam cả, chúng ta từ này sẽ độc lập và theo những điều trong thỏa hiệp thì là không có những sự trả thù, không có những sự tranh đấu. Từ nay chúng ta sẽ thống nhất, hòa bình. Nhưng mà tiếc thay, lúc nói thì như vậy nhưng sau này thì sự thật thấy là sự thống nhất không được giải quyết bằng phương pháp hòa bình mà là sự cưỡng chế bằng vũ lực. Đó là điều không nói đến trong Hiệp Định Ba-Lê, chỉ nói rằng sẽ có thống nhất với sự thỏa hiệp giữa hai miền chứ không có sự thống nhất bằng vũ lực như năm 1975. Đó là điều làm tôi rất buồn, rất tiếc”

Hiệp định Paris gồm 9 chương (8 chương chính và 1 chương phụ) và 23 điều khoản. Nội dung Hiệp định đòi hỏi các nước phải tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của nước Việt Nam như Hiệp định Geneve 1954 về Việt Nam đã công nhận. Quận đội Hoa Kỳ và đồng minh rút quân ra khỏi Việt Nam. Các bên cam kết tôn trọng quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam. Nhân dân miền Nam có quyền quyết định tương lai chính trị của mình thông qua Tổng Tuyển cử tự do và dân chủ có giám sát quốc tế. Sau đó, việc thống nhất nước Việt Nam sẽ được thực hiện từng bước bằng phương pháp hòa bình trên cơ sở bàn bạc và thoả thuận giữa miền Bắc và miền Nam Việt Nam không bên nào cưỡng ép hoặc thôn tính bên nào và không có sự can thiệp của nước ngoài.
Hiệp định Paris sẽ hết hiệu lực vào ngày Tổng tuyển cử 25/4/1976.

Điều 5, chương 2 của Hiệp định quy định Hoa Kỳ phái rút toàn bộ quân và cố vấn trong vòng 60 ngày sau khi ký hiệp định. Nhưng lại không nói gì đến lực lượng quân đội Bắc Việt còn ở lại miền Nam lúc ấy. Luật sư Lê Trọng Quát, Dân biểu thời Đệ Nhất Cộng hòa , Quốc Vụ Khanh thời Đệ Nhị Cộng hòa, phân tích:

“Điều khuất tất nhất trong Hiệp định Paris là không có nói chứ không phải là không nói rõ. Hoàn toàn không nói về sự tồn tại của 100.000 cán binh cộng sản ở miền Nam Việt Nam, cái hiệp định đó đã im lặng. Đó là sự nhượng bộ to lớn của Hoa Kỳ để cho Việt cộng ký hiệp định. Chúng ta biết rằng Hiệp định Paris có điều khoản cốt cán là quân đội Hoa Kỳ và các nước đồng minh phải rút lui sau khi hiệp định ký kết. Trong lúc đó thì 100.000 cán binh Việt cộng còn ở lại trong Nam mà hiệp định hoàn toàn không nói đến. Đó là một ẩn khuất quan trọng đã quyết định số phận của miền Nam Việt Nam”

Hình minh họa. Một người dân ngồi giữa đống đổ nát ở làng mình sau những vụ đánh bom hôm 27/1/1973, ngày ký hiệp định Paris chấm dứt chiến tranh Việt Nam.

Một người dân ngồi giữa đống đổ nát ở làng mình
sau những vụ đánh bom hôm 27/1/1973,
ngày ký hiệp định Paris chấm dứt chiến tranh Việt Nam.

Hiệp định bắt đầu có giá trị lúc 0 giờ , giờ quốc tế GMT đêm 27 rạng 28-1-1973, tức 8 giờ sáng giờ Việt Nam. Nhưng sáng ngày 28-1-1973, miền bắc Việt Nam đã lợi dụng những vùng ‘tranh tối, tranh sáng’ hay vùng ‘da beo’ nơi không phân biệt được quốc gia hay cộng sản, để tiến hành cái mà họ gọi là: “cuộc đấu tranh của nhân dân ta để thi hành Hiệp định Paris, thực chất là cuộc đấu tranh để tiếp tục hoàn thành những nhiệm vụ của cách mạng dân tộc, dân chủ ở miền Nam kéo dài hơn 2 năm nữa mới kết thúc”.

Theo lời Luật sư Lê Trọng Quát thì đây là sự vi phạm Hiệp Định Paris:

“Khi tiếng súng vừa chấm dứt vào lúc 1.00 giờ sáng ngày 27/1 thì Việt cộng ở phía Bắc đã bắt đầu vi phạm hiệp định bằng cách họ không ngưng tiếng súng mà vượt ra khỏi vùng họ đang chiếm đóng để chiếm cứ thêm đất đai và dân chúng ở những vùng đó. Có thể nói tình trạng” da beo” lúc bấy giờ giữa hai bên, dân cư của những vùng khác nhau trong lãnh thổ miền Nam Việt Nam đã tạo ra sự khó khăn cho việc thi hành hiệp định mà (Việt cộng) lợi dụng cơ hội đó tỏa ra để chiếm thêm đất đai, sự vi phạm bắt đầu từ đó.
Sự vi phạm thứ hai chúng ta đều biết là quân đội chính quy của Bắc Việt cộng sản đã hoàn tất cuộc xâm lăng, tràn vào chiếm cứ thủ đô Sài Gòn ngày 30/4/1975. Chúng ta thấy rõ ràng là họ vi phạm hoàn toàn Hiệp định Paris”

Để thoát ra khỏi vũng lầy của cuộc chiến Việt Nam, theo tài liệu của sử gia Trần Gia Phụng,  truyền thông quốc tế sau này tiết lộ Tổng thống Hoa Kỳ Nixon đã nói với Ngoại trưởng Henry Kissinger: “Tôi không biết rằng những lời đe dọa liệu có đủ hay không, nhưng tôi sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết như là – hay sẽ cắt đầu ông ta nếu cần.” (Tin AFP, thứ Ba 23-6-2009.  BBC thứ Tư 24-6-2009.) Ông Phạm Đăng Sum cũng khẳng định :

“Chúng tôi biết là cái Hiệp định này có nhiều cái bất lợi rồi, cho nên Tổng thống Thiệu lúc đó đã nhiều lần kéo dài không muốn ký, nhưng Hoa Kỳ đã ép buộc và đưa ra những đe dọa để bắt chính phủ VNCH phải ký. Lúc qua đây, tôi là người ôm hồ sơ Hiệp định, tôi thấy rõ ràng có nhiều điều không tốt cho VNCH. Nhưng mình nghĩ rằng nếu như thực hành nghiêm chỉnh thì cái Hiệp định đó có thể đưa ra sự hòa hợp, hòa giải giữa hai bên”

Điều thứ 11, Chương 4 trong Hiệp định quy định  hai bên sẽ thực hiện hòa hợp, hòa giải dân tộc, xóa bỏ thù hằn, cấm mọi hành động trả thù và phân biệt đối xử
với bên này hay bên kia, bảo đảm các quyền căn bản của người dân.

Theo Luật sư Lê Đình Thông, nguyên công cán ủy viên Bộ Thông Tin dưới thời đệ II Cộng hòa, luật sư Tòa Thượng Thẩm Sài Gòn, Giáo sư Quan hệ Quốc Tế Đại học Nanterre (Pháp) sự thực thi điều khoản trong Hiệp định là một sự mỉa mai vì chính những người ký và cam kết đã không tôn trọng nó, ông nói:

“Mỗi điều khoản của hiệp định đã đưa đến cho tôi một sự cay đắng, một sự mỉa mai, bởi vì những quy định này hoàn toàn không phù hợp với thực tế. Tôi phân tích vấn đề một cách khách quan và trong tinh thần đại học chứ không đứng trong quan điểm của bên này hay bên kia mà phân tích một cách thiên lệch: Như chúng ta thấy bản văn đã ghi rõ là “cấm mọi trả thù” vậy mà tại sao sau năm 75 chính những người đã ký kết họ đã trả thù một cách man rợ. Amnesty International đã nói rõ – mà con số này cũng do Hà Nội đưa ra – là có đến 1 triệu người đã phải vào các trại mà người ta gọi là “trại cải tạo” nhưng thực tế, “cải tạo” ở đây, theo cái nhìn của tôi là “cải tạo” từ “tự do” sang “nô lệ”. Chữ “cải tạo” chỉ có một ý nghĩa như vậy thôi.”

Điều 19 trong Hiệp định Paris quy định trong vòng 30 ngày sau khi ký kết, một Hội nghị sẽ được triệu tập để bảo đảm việc thực thi Hiệp định. Ngày 2/3/1973 một Hội nghị được triệu tập tại Paris để ký “Định ước của Hội nghị Quốc tế về Việt Nam” gồm 12 nước là bốn bên trong hội nghị Paris (Hoa Kỳ, Việt Nam Cộng hòa, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa , Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng hòa miền nam Việt Nam) cùng 8 nước khác là Canada, Hungary, Indonesia, Poland, Anh, Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, Liên Xô và Pháp trước sự chứng kiến của Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Kurd Waldheim. Định ước này gồm 9 điều khoản nhằm bảo đảm việc thực thi Hiệp định Paris, chấm dứt chiến tranh, giữ vững hòa bình tại Việt Nam. Luật sư Lê Trọng Quát cho biết :

“Định Ước cuối cùng (Acte de Final) đó cũng ghi một điều rất quan trọng: Sự tôn trọng quyền lãnh thổ của nước Việt Nam. Nếu áp dụng đúng điều khoản đó thì Trung Cộng không thể xâm lăng những lãnh thổ, lãnh hải của chúng ta như chúng ta đã biết”

Luật sư Lê Trọng Quát trả lời phỏng vấn RFA

Luật sư Lê Trọng Quát trả lời phỏng vấn RFA

Dựa vào những điều khoản đã ghi rõ trong Hiệp định cũng như  điều 7 trong Định ước Quốc tế quy định về việc tái hợp Hiệp định Paris, luật sư Lâm Chấn Thọ (Montreal, Canada) từ năm 1999 đã tìm cách tái hợp lại Hiệp định Paris. Theo ông, Cộng sản Việt Nam đã không tôn trọng các điều khoản trong Hiệp định, vì thế chính phủ Việt Nam Cộng Hòa chưa bao giờ thật sự chấm dứt. Nếu có một Chính Phủ Pháp Định Liên Tục Công Quyền VNCH thì việc vận động các quốc gia khác tái hợp Hiệp định Paris là điều khả thi.

Điều 7 trong Định Ước Quốc Tế Bảo Đảm việc thực thi Hiệp Định Paris quy định : Nếu muốn tái hợp Hiệp Định Paris thì có hai cách :

1-    Hoa Kỳ và Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (tức Cộng hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam hiện nay)  đồng ý tái hợp

2-    6 quốc gia trong 12 quốc gia đã ký kết trong Định Ước đồng ý tái hợp.
Điều này có nghĩa là : Nếu Chính Phủ VNCH Pháp Định (hiện nay do luật sư Lê Trọng Quát đảm nhiệm từ năm 2015) vận động được thêm 5 nước nữa đồng ý thì có thể tái hợp Hiệp định Paris.

Luật sư Lâm Chấn Thọ trình bày về công trình nghiên cứu của ông :

“ Cái “Định Ước Bảo Đảm Thực Thi Hiệp định Ba-Lê” được định rằng: Khi có một vi phạm thì có một thủ tục mà chúng ta phải tuân theo để có thể tái hợp Hiệp định này lại.
Thủ tục đó có hai phần: Phần thứ nhất: Tôi không hiểu vì lý do gì Hoa Kỳ và Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa lại có ưu tiên để tái hợp. Nếu họ đồng yêu cầu tái hợp thì mọi người phải họp. Còn nếu không thì 1 thành phần nào đó phải vận động 5 thành phần khác để được 6/12 thì mới tái hợp. Cái gì mà nó đưa tôi đến ý định đây là thời điểm mà chúng ta có thể làm việc được ? Tôi đã bắt đầu năm 1999 để kêu gọi đồng hương làm sao phục hoạt Việt Nam Cộng Hòa thức dậy để dùng VNCH kêu gọi những nước khác để có được 6 thành phần trên 12 để tái hợp Hội nghị, để đặt vấn đề bầu cử tự do ở Việt Nam và đặt vấn đề chiếm đóng Hoàng Sa, Trường Sa với Trung cộng”

Luật sư Lâm Chấn Thọ trả lời RFA

Luật sư Lâm Chấn Thọ trả lời RFA

Luật sư Lâm Chấn Thọ đã bắt đầu công việc khó khăn mà có người cho là “đội đá vá trời” này để tìm lại công đạo cho miền Nam Việt Nam đã bị bức tử cách đây 46 năm bởi lợi ích của Hoa Kỳ và Cộng sản Bắc Việt. Cuộc trường chinh kéo dài 20 năm dần dần đã có những kết quả cụ thể, luật sư Lâm Chấn Thọ cho biết :

“Một tin mừng cho quý vị và cho tôi là hiện giờ Canada có một quyết nghị của Thượng Viện Canada đòi hỏi Canada phải đóng một vai trò tích cực hơn để dùng Định Ứớc Bảo Đảm Thực Thi Hiệp Định Ba-Lê (hay còn gọi là Kết Ước của Hội Nghị Quốc Tế về vấn đề Việt Nam) dùng cái đó để giải quyết những tranh chấp ở Biển Đông. Đó là công sức của ông Thượng Nghị Sĩ Canada gốc Việt (TNS Ngô Thanh Hải. RFA) Thành ra chúng ta đã đi được con đường rất xa và đặc biệt là ông TNS Ngô Thanh Hải đã vận động được bộ luật Canada lên tiếng kết án Cộng sản Việt Nam vi phạm Hiệp định Ba-Lê một cách trắng trợn. Bộ luật đó đã được chuẩn y bởi quốc hội Canada mà không có bất kỳ một phiếu chống nào. Cộng sản Việt Nam đang điên tiết về vấn đề này. Đó là con đường chúng ta đã đi ở Canada rồi. Ở bên Hoa Kỳ, tôi đã tìm ra được một bộ luật. Đó là bộ luật 93559: Lưỡng viện Quốc hội Hoa Kỳ đồng đòi hỏi Hành pháp Hoa Kỳ phải tái hợp Hội nghị quốc tế về vấn đề Việt Nam như chúng ta đã muốn. Nhưng bộ luật đó bị ngâm tôm trong vòng mấy chục năm nay. Đó là cơ hội ngàn vàng cho chúng ta. Và sau đó quý vị thấy tôi có mặt tại Âu châu đây là vì đây là bước tiến tiếp theo của chúng ta. Quý vị hỏi tôi những nước nào ? Xin cho tôi tạm không nói, nhưng quý vị hiểu rằng chúng tôi có mặt ở Âu châu thì muốn hay không muốn, có những vận động đang xảy ra”

Trung Quốc là một trong những quốc gia đã ký kết bảo đảm việc thực thi hiệp định này, trong đó có điều khoản bảo đảm sự toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải của miền Nam Việt Nam vì thế, việc Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, Trường sa cũng là một hành động vi phạm Hiệp định Paris. Luật sư Lâm Chấn Thọ tiếp :

“Trung cộng là một thành phần đã ký, Trung Cộng đã hứa sẽ tôn trọng và bảo đảm sự vẹn toàn lãnh thổ của Việt Nam vậy tại sao Trung cộng đã chiếm Hoàng Sa năm 1974 và Trường Sa năm 1988 mà bây giờ không ai đặt vấn đề đó hết. Bây giờ đã đến lúc chúng ta đặt vấn đề. Đặt vấn đề cách nào ? Đặt vấn đề tái hợp Hội nghị lại. Và khi chúng ta tái hợp Hội nghị lại chúng ta sẽ biến Hội nghị đó thành một cơ quan tài phán quốc tế. Tức là gì ? dùng ảnh hưởng của những nước (trong hội nghị Paris. RFA) để làm áp lực bắt Trung cộng phải có một thái độ đúng đắn về Hoàng Sa và Trường Sa.”

Ngoài ra, Luật sư Lâm Chấn Thọ cũng trình bày trước công luận một hồ sơ mật đã được công bố: Đó là lá thư viết ngày 17/4/1975 của Ngoại trưởng Henry Kissinger gửi cho Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam lúc đó là ông Graham Martin. Trong đó, Kissinger viết: Pháp đã tiếp cận chúng ta và đưa ý kiến tái hợp lại Hội nghị Paris, nhưng chúng ta đã từ chối vì điều đó phản tác dụng (counterproductive) cho Hoa Kỳ.

Từ đó, luật sư lâm Chấn Thọ có một cái nhìn lạc quan khi trở lại nơi này :

“Có 9 nước bảo đảm với đất nước của tôi là VNCH rằng họ sẽ tôn trọng và sẽ bảo đảm quyền tự quyết của nhân dân tôi. Cho nên đó là một món nợ mà họ đã thiếu nhân dân tôi. Khi đến đây, tôi nhìn thấy cảnh vật thay đổi thì tôi nghĩ rằng tình hình thế giới sẽ thay đổi và những người đã quên món nợ của họ phải nhớ lại. Cho nên, mấy chục năm nay tôi theo đuổi để làm sống dậy, cho họ tỉnh thức dậy để họ hiểu rằng họ chưa trả món nợ đó. Đồng thời họ còn thiếu cái nợ thứ nhì là họ bảo đảm sự vẹn toàn lãnh thổ của đất nước tôi mà Trung cộng là một thành viên đã ký ngang nhiên chiếm Hoàng Sa, Trường Sa. Và những người đã ký cùng Trung Cộng không làm gì để giúp cho Việt Nam. Cho nên, khi tôi thấy vật đổi sao dời thì tôi nghĩ rằng gió phải đổi chiều. Tôi mong rằng đây là thời điểm chúng ta có thể đi đòi những món nợ mà những người thiếu đất nước chúng ta sẽ phải trả”

Những điều khoản đã nằm yên trong ngăn tủ từ hơn 40 năm qua nay được mở ra. Liệu chúng có khả năng giúp hồi sinh những tia hy vọng mới như lời Luật sư Lâm Chấn Thọ vừa bày tỏ?

More reading

 

Advertisements

YouTube đã ‘sát hại’ Internet Explorer 6 như thế nào

Nhưng thay vì bị chỉ trích, YouTube lại được tôn vinh như cứu tinh của web khi khuyến khích mọi người từ bỏ trình duyệt già cỗi này để chuyển sang các trình…

Vào năm 2009, Internet là thế giới hoàn toàn khác bây giờ. iPhone mới hai năm tuổi và chiếc Android đầu tiên, T-Mobile G1 mới chỉ chào đời. Đa số mọi người truy cập web qua máy tính và một phần đáng kể trong số họ còn không bận tâm đến việc cập nhật trình duyệt già cỗi của mình, Internet Explorer 6 – phần nhiều là vì những nhà phát triển web cũng chẳng quan tâm đến nó.

Nhưng đột nhiên, Google ra thông báo dừng hỗ trợ trình duyệt này và điều này gây ra tác động mạnh đến IE6. Từ chỗ chiếm 25% lượng người dùng toàn cầu vào giữa năm 2009, nó tụt xuống chỉ còn chưa đầy 10% trong một năm sau đó. 

Tuy nhiên, mới đây một cựu phát triển web của YouTube, Chris Zacharias đã tiết lộ câu chuyện đằng sau sự sụt giảm đột ngột lượng người dùng của IE6. Theo anh cho biết, việc Google dừng hỗ trợ IE6 không phải là quyết định của đội ngũ quản lý, mà là do anh và các kỹ sư còn lại của YouTube đã âm mưu “sát hại” trình duyệt này.

Lượng người dùng IE6 (màu xanh dương nhạt) tụt dốc đột ngột vào giữa năm 2009.

Một kế hoạch đơn giản

Vào thời điểm đó, cho dù IE6 đang có thị phần cao trên thế giới, nói chung nó bị mọi người ghét bỏ và thường xuyên chế nhạo. Trình duyệt này được phát triển vào thời điểm Microsoft chẳng có đối thủ thực sự nào trên thị trường, vì vậy nó có thể phá vỡ mọi quy ước về web khi nó muốn. Tồi tệ hơn, công nghệ web bên dưới nó lạc hậu đến không tưởng so với các trình duyệt hiện đại, được cập nhật thường xuyên như Chrome hay Firefox.

Trong khi đó, các kỹ sư YouTube lại không được bỏ qua trình duyệt này, nó chiếm đến hơn 20% thị phần vào thời điểm đó và 18% lượng người dùng YouTube đến từ IE6. Nhưng theo Zacharis, lúc đó IE6 đã trở thành “thuốc độc cho sự tồn tại của nhóm phát triển web.” Sau nhiều đêm mất ngủ để sửa gấp các lỗi có liên quan đến IE6, nhóm YouTube quyết định thế là quá đủ và tự mình lên một kế hoạch đơn giản để hạ gục nó.

Họ thêm vào một banner nhỏ trên YouTube chỉ hiển thị với người dùng IE6, tuyên bố rằng trình duyệt này sẽ không được hỗ trợ trong tương lai và người dùng nên đổi sang trình duyệt khác hiện đại hơn. Banner nhỏ đó khuyến khích người dùng cài đặt Firefox 3.5, IE8 hoặc Google Chrome.

Thông thường trong công ty sẽ còn có hàng loạt quy trình kiểm tra nhằm cản trở các nhà phát triển thực hiện bất cứ thay đổi nào về code mà họ muốn, vì vậy việc đưa vào một cảnh báo đi ngược lại chính sách của công ty là điều gần như không thể.

Tuy nhiên, lúc đó YouTube lại có một vị trí đặc biệt trong Google. Sau khi được Google thâu tóm với số tiền 1,65 tỷ USD mới chỉ 3 năm trước, những nhà phát triển từ thuở đầu của YouTube, hay các “OldTubers”, lại được phép đưa vào các thay đổi mà không cần bất kỳ sự kiểm tra bổ sung nào.

Chừng nào những thay đổi mà họ đưa vào không làm hỏng bộ mặt đẹp đẽ của trang web thì không có vấn đề gì xảy ra cả. Hơn nữa, gần như không ai ở YouTube còn dùng IE6 nữa, nên họ cho rằng việc làm của họ sẽ không thể sớm phát hiện.

Vị cứu tinh của web

Quả thật, phải đến hai ngày sau khi đoạn banner trên xuất hiện, trưởng phòng nhân sự mới tìm đến cả nhóm. Ông cho biết, mình nhận được email từ mọi tạp chí công nghệ trên thế giới, tất cả đều hỏi tại sao YouTube lại đe dọa tiêu diệt một trình duyệt với thị phần đáng kể như vậy.

May mắn thay, hóa ra mọi người đều ủng hộ điều này. Họ xem YouTube như là vị cứu tinh của web vào thời điểm đó, khi nó thúc đẩy mọi người hướng tới các trình duyệt an toàn hơn và tốt hơn, trong khi tăng tốc phát triển web. Chuyến viếng thăm tiếp theo là của các luật sư, những người muốn đảm bảo rằng các trình duyệt được lựa chọn trong banner là hoàn toàn ngẫu nhiên và sẽ không gặp vấn đề với các quy định chống lại cạnh tranh ở EU đối với Chrome.

Và những tư tưởng lớn gặp nhau. Không lâu sau khi banner của YouTube xuất hiện trên IE6, Zacharias phát hiện ra một banner tương tự cũng xuất hiện trên Google Docs khi mở bằng IE6. Hóa ra các kỹ sư của Google Docs khi đang thử nghiệm ứng dụng này trên IE6 đã nhìn thấy banner trên YouTube và ngay lập tức yêu cầu làm một banner tương tự trên Docs.

Zacharias nhớ lại: “Không lâu sau đó, các kỹ sư Google Docs lấy banner về IE6 của chúng tôi và đưa nó vào sản phẩm của họ, có lẽ họ tưởng nhầm rằng chúng tôi làm vậy vì đã nhận được mọi sự chấp thuận cần thiết.”

Trên thực tế, đội ngũ lãnh đạo Google sẽ không bao giờ chấp nhận thay đổi đó, nhưng khi họ thấy banner đó đã được đưa vào phần lớn các sản phẩm của Google, họ chấp nhận điều đó như một sự đã rồi.

Khi YouTube, Google Docs và nhiều sản phẩm khác của Google đều đăng tải banner trên IE6, Google đã cho phép mọi trang web khác được thêm banner đó vào trang web của họ. Banner trên IE6 đột nhiên xuất hiện ở khắp mọi nơi. Trong vòng một tháng, lượng người dùng YouTube trên IE6 chỉ còn một nửa và lượng băng thông của IE6 trên toàn cầu đột ngột giảm hơn 10% trong khi các trình duyệt khác đều tăng tương ứng. Kết quả còn tốt hơn nhóm phát triển web dự định.”

Có lẽ Microsoft cũng cần cảm ơn các nhà phát triển của YouTube và Google khi đã thuyết phục được người dùng IE6 từ bỏ nó và nâng cấp lên các trình duyệt mới hơn, trước khi công ty ra mắt trang đếm ngược cho ngày tồn tại của IE6 vào năm 2011. Đến thời điểm đó, lượng người dùng của IE6 chỉ còn chưa đến 1% trên toàn cầu.

        Tham khảo AndroidPolice, ZDNet
 Source

More reading

Câu chuyện xưa rất ngắn nhưng lại giúp nhìn thấu một đời người

Cuộc sống rất ngắn ngủi, thoáng chốc sẽ trôi qua, đừng đợi đến lúc già đi hay sắp rời khỏi thế gian mới hiểu ra chân lý đời người…

Ngày xưa Thượng đế sáng tạo ra Trời đất, sau đó mới tạo ra sinh vật và con người. Đầu tiên, Ngài tạo ra con bò và bảo với nó: “Ta sẽ cho ngươi sống thọ 60 năm. Nhưng trong 60 năm này ngươi phải vì con người mà làm việc chăm chỉ, không được phép lười biếng”.

Bò từ chối thọ mệnh 60 năm, chỉ muốn được sống 30 năm.

Con bò trả lời rằng: “Cuộc sống khổ cực như thế mà Ngài lại bắt tôi sống những 60 năm ư. Tôi chỉ xin được sống 30 năm, còn 30 năm xin trả lại Ngài”. Thượng đế đã đồng ý.

Ngày hôm sau, Thượng đế tạo ra một con khỉ và bảo với nó: “Ngươi hãy mua vui cho con người, tạo ra những nụ cười. Ta sẽ cho ngươi sống thọ 30 năm”.

Con khỉ bảo rằng: “30 năm làm trò cười cho thiên hạ ư? Vậy tôi chỉ xin được sống 15 năm thôi, còn lại xin trả cho Ngài”. Thượng đế cũng đành đồng ý.

Ngày tiếp theo, Thượng đế tạo ra con chó và bảo rằng: “Ngươi hãy canh trước cửa nhà và sủa lên khi có người vào hoặc đi qua, ta sẽ cho ngươi sống thọ 30 năm”.

Con chó trả lời: “30 năm cho việc canh nhà thật quá dài. Tôi chỉ xin được sống 15 năm thôi, 15 năm còn lại xin gửi lại”. Thượng đế thở dài đồng ý.

Lần này, Thượng đế tạo ra con người và bảo rằng: “Công việc của ngươi chính là hưởng thụ cuộc sống. Ta sẽ ban cho ngươi 25 năm thọ mệnh”.

Con người nghe thấy vậy vội cầu xin: “Thượng đế! Xin Ngài hãy ban cho tôi 30 năm tuổi thọ của bò, 15 năm tuổi thọ của khỉ và 15 năm tuổi thọ của chó. Chúng không cần, vậy hãy ban hết cho tôi”.

Thượng đế đã đồng ý…

Và thế là, tuổi thọ của con người đã được tăng lên đáng kể: 25 + 30 + 15 + 15 = 85 tuổi.

Nhưng vận mệnh của con người qua từng giai đoạn lại có những thăng trầm.

25 năm đầu là sống bằng thọ mệnh của chính mình, cho nên con người vô ưu vô lo, thập phần vui sướng.

25-55 tuổi là sống bằng thọ mệnh của bò, con người chỉ biết cặm cụi làm việc, gặp biết bao trắc trở, vì nuôi sống gia đình mà phải chịu khổ chịu thiệt.

56-70 tuổi là sống bằng thọ mệnh của khỉ, con người làm những trò của khỉ để dỗ dành con cháu, cố làm cho chúng được vui.

71-85 tuổi là sống bằng thọ mệnh của chó, lúc này con người đi lại khó khăn, chỉ có thể ngồi ở trong nhà, tựa như số mệnh của loài chó, chỉ ngồi một chỗ để canh cửa.

Đời người thật quá ngắn ngủi. Chúng ta đến thế gian trong tiếng cười vui chào đón, rồi ra đi trong tiếng khóc lóc tiếc thương. Đây chính là hiện thực của cuộc sống.

Câu chuyện xưa tuy rất ngắn, nhưng lại bao quát hết một kiếp nhân sinh. Được làm người chính là một điều may mắn, vậy nên hãy trân quý từng phút giây, đừng để lúc cuối đời nhìn lại mới cảm thấy tiếc nuối vì đã bỏ lỡ một kiếp người.

Tuệ Tâm

 

More reading

Phim hay, nổi tiếng thời xưa

Quo Vadis

Nhạc kịch; Thằng Gù Nhà thờ Đức Bà

Ben Hur

Samson và Dalida

Vua các Vua

Salomon và Nữ Hoàng Sheba

Vua David

David và Goliath

Jeanne d’ Arc, thiên sứ của Chúa

Thánh nữ Bernadette và phép lạ của Đức Mẹ Lộ Đức

Mỹ nhân trong phim “Thằng gù Nhà thờ Đức Bà Paris”

Mỹ nhân trong phim “Thằng gù Nhà thờ Đức Bà Paris bản kinh điển đến nay đã 90 tuổi, Bà vẫn giữ được vẻ đẹp bất chấp thời gian. Đây là tác phẩm điện ảnh chuyển thể từ tiểu thuyết Nhà thờ Đức Bà Paris để lại dấu ấn khó quên.



Tác phẩm “Nhà thờ Đức Bà Paris” (1956, tên tiếng Anh là “The Hunchback of Notre Dame” – “Thằng gù nhà thờ Đức Bà”) được xem là bản điện ảnh xuất sắc chuyển thể từ tiểu thuyết Nhà thờ Đức Bà Paris của Victor Hugo. Nữ diễn viên chính thủ vai Esmeralda là Gina Lollobrigida mang vẻ đẹp say đắm mọi ánh nhìn.

Gina Lollobrigida sinh năm 1927, là diễn viên kiêm nhà nhiếp ảnh và điêu khắc người Italy. Bà mang vẻ đẹp kiêu sa, quý phái và tự nhiên. Bà được mệnh danh là biểu tượng tình dục của Italy vào thập niên 1950, 1960.

Khi được chọn đóng vai chính trong “Thằng gù nhà thờ Đức Bà”, Lollobrigida đã mang vẻ đẹp rực lửa vào nhân vật nữ vũ công Esmeralda.

Hình ảnh một nàng Esmeralda trong bộ váy đỏ trở thành biểu tượng mỗi khi nhắc đến bản điện ảnh của “Nhà thờ Đức Bà Paris”. Khán giả bị quyến rũ bởi chiếc váy bó sát, khoe vẻ đẹp hình thể và những điệu múa quyến rũ của Esmeralda.

Dù là bản của thập niên 60 nhưng hình ảnh vẫn được trau chuốt kỹ càng. Nàng Esmeralda làm nghề múa rong ngoài phố trên quảng trường trước nhà thờ Đức Bà Paris. Điệu múa của nàng làm say đắm mọi ánh nhìn nhưng cũng chính vì thế khiến cuộc đời nàng rơi vào bi kịch. Nàng bị phó Giám mục nhà thờ âm mưu bắt cóc nhưng không thành, sau đó nàng bị kết tội oan xử tử.

Câu chuyện giữa nàng Esmeralda và thằng gù ở nhà thờ Đức Bà Paris luôn đọng lại trong trái tim những người yêu điện ảnh vẻ đẹp bất biến qua thời gian. Cảnh phim nàng Esmeralda đưa bình nước hứng vào miệng cho thằng gù Quasimodo (Anthony Quinn thủ vai) được coi là một trong những cảnh phim kinh điển.

Vẻ đẹp ngoài đời của Lollobrigida luôn được xếp vào hàng Top những mỹ nhân ở Italy.

Bà đảm nhiệm vai chính trong bộ phim “Người phụ nữ đẹp nhất thế giới” năm 1955 và được nhận giải thưởng Nữ diễn viên xuất sắc nhất. Ngoài ra bà còn giành được nhiều giải thưởng khác như 6 lần đoạt giải Bambi và giải Quả Cầu Vàng năm 1961 dành cho nữ diễn viên được yêu chuộng nhất của điện ảnh thế giới.

Bộ phim cuối cùng bà tham gia vào năm 1968, sau đó Gina hoạt động chủ yếu trong lĩnh vực hội hoạ và điêu khắc.

Hiện nay bà đã ngoài 90 tuổi nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp sang trọng.

Source: MSN

Victor Hugo, « vị cứu tinh » của Nhà Thờ Đức Bà Paris

RFI Đăng ngày 16-04-2019 Sửa đổi ngày 17-04-2019 17:16

 

media
Paris nhìn từ trên nóc nhà thờ Đức Bà Paris

Nhà Thờ Đức Bà Paris là một biểu tượng tôn giáo, kiến trúc, văn hóa, lịch sử của Paris và cả nước Pháp. Nhưng trong suốt 856 năm tồn tại, không phải lúc nào công trình được xây dựng từ thời Trung Cổ cũng được coi là một « viên ngọc quý » hay một « báu vật ».

Vào thời Cách Mạng Tư Sản Pháp 1789, nhất là hồi đầu thế kỷ XIX, trong tình trạng xuống cấp nặng nề, nhà thờ đã có thời bị bỏ hoang, biến thành nơi chứa đồ. Người ta thậm chí còn tính đến chuyện phá dỡ công trình để lấy những viên đá xây nhà thờ bán đi lấy tiền. Vào năm 1831, tiểu thuyết « Nhà Thờ Đức Bà Paris » của Victor Hugo ra đời và gây tiếng vang lớn, góp phần làm hồi sinh công trình vốn được xây dựng trong suốt gần 200 năm, kể từ năm 1163.

Trong tác phẩm của Victor Hugo, Nhà Thờ Đức Bà Paris hiện lên như một nhân vật sống động, lộng lẫy, huy hoàng nhưng phải chịu sự khinh miệt, bị khạc nhổ làm vấy bẩn, ô uế. Victor Hugo muốn nói tới các hành vi phá hoại và những người phục dựng nhà thờ không đúng cách, bằng cách cho thêm các chi tiết của thế kỷ XIX vào kiệt tác kiến trúc Trung Cổ theo phong cách gothique.

Sử gia Anne-Marie Thiesse, giám đốc nghiên cứu của Viện Nghiên Cứu Quốc Gia Pháp CNRS, giải thích trên báo Le Monde ngày 16/04/2019 là Victor Hugo đã đấu tranh kịch liệt chống các hành vi phá hoại các công trình tôn giáo, tạo động lực thúc đẩy chính quyền cho phục dựng Nhà Thờ Đức Bà Paris. Vào năm 1843, công tác cải tạo nhà thờ được khởi công dưới sự chỉ đạo của Eugène Viollet-le-Duc và kéo dài suốt 20 năm. Chính trong giai đoạn này, chóp nhọn hình mũi tên cao 93m, làm bằng gỗ sồi bọc chì, nặng 750 tấn (500 tấn gỗ sồi và 250 tấn chì), với bốn dãy tượng các tông đồ tạc bằng đồng, đã được dựng lên. Kiệt tác Trung Cổ đã hồi sinh ! Sau này, nhà thờ còn được cải tạo thêm nhiều lần.

Nhờ Victor Hugo, Nhà Thờ Đức Bà Paristrở thành « nhà thờ lớn của dân tộc »

Tại Pháp, cho đến cuối thế kỷ XVIII, thời Trung Cổ bị coi là thời kỳ tối tăm, u muội của thói mê tín dị đoan. Nhà Thờ Đức Bà Paris, công trình của thời Trung Cổ vì thế không được đánh giá cao, đặc biệt vào thời Cách Mạng Tư Sản Pháp. Nhưng theo sử gia Anne-Marie Thiesse, nhờ tác phẩm « Nhà Thờ Đức Bà Paris », vào thế kỷ XIX, người Pháp được khám phá lại công trình kiến trúc gothique, không chỉ về nét đẹp thẩm mỹ mà còn cả về góc nhìn chính trị.

Trong tiểu thuyết của Hugo, nhà thờ thành biểu tượng của tình đoàn kết dân tộc. Đại văn hào Victor Hugo đã tái hiện một xã hội Pháp với những con người thuộc đủ mọi tầng lớp xã hội, từ giới quý tộc, cho đến cả những nhân vật như Esmeralda và Quasimodo vốn từng bị xã hội ruồng rẫy, gạt bỏ. Nhà Thờ Đức Bà Paris nhờ vậy làm sống lại tình đoàn kết dân tộc. Giám đốc nghiên cứu của Viện Nghiên Cứu Quốc Gia Pháp CNRS kết luận nhờ có Victor Hugo, Nhà Thờ Đức Bà Parisđã trở thành « nhà thờ lớn của dân tộc » Pháp.


More reading

Bắt Phạm Nhật Vũ để bắt tiếp con gái cựu Thủ tướng Dũng ?

Phạm Chí Dũng – VOA

Vì sao khơi lại vụ ‘MobiFone mua AVG’?

Vụ ‘MobiFone mua AVG’ tưởng như đã chính thức đóng hồ sơ vào cuối năm 2018, khi Hội nghị trung ương 9 đã chỉ ‘cách hết chức vụ’ đối với cựu bộ trưởng thông tin và truyền thông Nguyễn Bắc Son nhưng lại không đụng chạm gì đến người đồng chí cùng chiến hào và cùng chức vụ với Son là Trương Minh Tuấn. Thậm chí sau hội nghị này, Tuấn vẫn giữ nguyên được cái ghế Phó trưởng ban Tuyên giáo trung ương như một lá bùa hộ mệnh.

Trước đó, những cái tên quan chức bị ‘đóng hòm’ chỉ là giới lãnh đạo của MobiFone như Cao Duy Hải, Lê Nam Trà, Phương Anh và quan chức quản lý Phạm Đình Trọng, nhưng không hề hiện ra cái tên Phạm Nhật Vũ – lãnh đạo Công ty AVG và là em trai của tỷ phú đô la số một Việt Nam là Phạm Nhật Vượng.

Về phần mình, Phạm Nhật Vượng có vẻ đã làm những gì có thể cho em trai mình: gần 8.000 tỷ đồng cả ‘gốc’ lẫn tiền lãi đã được nộp lại cho đảng như một cách ‘khắc phục hậu quả’. Ngân sách rốt cuộc đã thu hồi tiền và chẳng mất mát gì. Theo lẽ thường tình của bộ máy pháp đình xã hội chủ nghĩa, vụ việc hay vụ án chỉ dừng ở đó và chỉ mang tính cảnh cáo răn đe là chính, chứ không phải là một cuộc truy đuổi hình sự rốt ráo như cái cách mà Bộ Công an mới khởi tố và tống giam Phạm Nhật Vũ vào trung tuần tháng 4 năm 2019.

Trong bối cảnh ấy, tội danh ‘đưa hối lộ’ được quy về Phạm Nhật Vũ, rất đồng pha với việc hai cựu bộ trưởng Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn bị khởi tố thêm tội danh ‘nhận hối lộ’, là một động thái tố tụng hình sự mới tinh và khiến cho nhiều người ngạc nhiên, tuy đa số dư luận vẫn ủng hộ phương án ‘Tổng tịch’ phải xử lý nghiêm vụ ‘MobiFone mua AVG’ bằng tòa án chứ không phải các cuộc họp chi bộ chỉ để ‘kiểm điểm’.

Vì sao vụ ‘MobiFone mua AVG’ được khơi lại, mà lại khởi theo cái cách ‘dám’ bắt cả em trai của một tỷ phú đang sở hữu một tập đoàn kinh tế tư nhân không chỉ có thể khuynh đảo nền kinh tế Việt Nam mà còn được xem là chỗ dựa của nhiều quan chức cao cấp?

Phạm Nhật Vũ có phải là nhân vật cuối cùng bị bắt trong vụ ‘MobiFone mua AVG’, hay còn những nhân vật khác và ‘chúa’ hơn sẽ tiếp nối?

Phải chăng cái đích trong vụ ‘MobiFone mua AVG’ mà Nguyễn Phú Trọng nhắm tới phải là ‘sâu chúa’, còn những Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn, Phạm Đình Trọng chỉ là loại làm thuê?

Hãy nhìn lại một nhân vật mà từ đầu đến cuối được xem là ‘tổng đạo diễn’ vụ ‘MobiFone mua AVG’: Nguyễn Thanh Phượng.

“Công chúa” nắm vai trò gì?

Theo một số thông tin xuất hiện rải rác trên mạng xã hội bắt đầu từ năm 2015 và đặc biệt nổi bật vào đầu năm 2018 khi Thanh tra chính phủ chính thức công bố kết luận thanh tra vụ ‘MobiFone mua AVG’, Nguyễn Thanh Phượng (nguyên chủ tịch ngân hàng Bản Việt) đã đưa Lê Nam Trà lên ghế Chủ tịch Mobifone để cùng Phạm Nhật Vũ tính kế vụ AVG, chỉ đạo bốn công ty định giá trong việc nhào nặn số liệu để đưa AVG lên mức giá cao hơn 9 lần giá trị thực. Khi bị khởi tố bắt giam, chắc chắn Phạm Nhật Vũ sẽ khai ra danh sách các quan chức nhận tiền lại quả của vụ AVG (người ít thì nhận vài chục tỷ, người nhiều thì nhận đến gần nghìn tỷ)…

Có 4 đơn vị tư vấn thẩm định giá “thương vụ mafia” AVG là Công ty TNHH Chứng khoán Ngân hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam (VCBS) thẩm định là 24.548 tỷ đồng, Công ty TNHH Hãng Kiểm toán AASC thẩm định 33.299 tỷ đồng; Hà Nội Value thẩm định 18.519 tỷ đồng. Còn Công ty Tư vấn Đầu tư và thẩm định giá AMAX đưa ra con số thẩm định là 16.565 tỷ đồng, trong đó, giá trị tài sản hữu hình là 3.117 tỷ đồng, giá trị tài sản vô hình ngoài bảng cân đối kế toán là 13.448 tỷ đồng.

Sau đó, kết quả định giá của AMAX được Mobifone sử dụng để đàm phán mua 95% cổ phần AVG với số tiền 8.889 tỷ đồng.

Trong khi AASC và VCBS đều là những thương hiệu lớn, thì Hanoi Value và AMAX đều là công ty rất nhỏ, vốn điều lệ của Hanoi Value chỉ là 1 tỷ đồng và của AMAX chỉ là 3,8 tỷ đồng. Với khả năng tài chính như vậy, việc Hanoi Value và AMAX được tham gia tư vấn cho một dự án lớn tính bằng trăm triệu đô đến tỷ đô như vậy là kỳ quái.

Chỉ một năm sau khi thương vụ thẩm định giá trên hoàn thành, Hanoi Value đã chuyển thành công ty mỹ viện, chuyên chăm sóc sắc đẹp. Còn AMAX vẫn là một công ty nhỏ với vốn điều lệ giữ nguyên 3,8 tỷ và gần như không có gì nổi bật sau khi được nhận một thương vụ rất lớn như thế. Người đại diện pháp lý và là Tổng giám đốc là Võ Văn Mạnh, một Thạc sỹ giảng dạy tại Fulbright.

Ngay sau khi kết luận thanh tra vụ “Mobifone mua AVG” của Thanh tra Chính phủ nhận được sự chấp thuận của Chính phủ để chuyển sang cơ quan điều tra thuộc Bộ Công an, một hiện tượng đáng chú ý là một số tờ báo nhà nước đã xoáy vào trách nhiệm của công ty tư vấn thẩm định giá vụ AVG, đặc biệt đặt dấu hỏi “AMAX là công ty nào?”, trong khi không quan tâm lắm đến vai trò của các công ty tư vấn lớn hơn nhiều là AASC và VCBS.

Một luồng dư luận cho rằng “Manh mối nằm ở đây. AMAX chính là công ty của Phượng, dù Phượng không hề đứng tên hay sở hữu chút cổ phẩn nào ở đó. Và 3 đơn vị kia chỉ là chân gỗ được sắp xếp vào và cố tình hét giá cao nhất để AMAX được nhận làm kết quả… Điểm cuối của những bài điều tra chắc chắn sẽ là AMAX, nói đúng hơn, là tìm đến công chúa Nguyễn Thanh Phượng”.

Nguyễn Thanh Phượng lại là con gái ruột của cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

‘Sâu chúa’ là những ai?

Vào năm 2015 và ngay trước đại hội 12 của đảng cầm quyền, trên mạng xã hội xuất hiện một bản giải trình 12 điểm được cho là của ông Nguyễn Tấn Dũng – khi đó còn là thủ tướng – gửi Tổng bí thư và Bộ Chính trị, trong đó có nội dung giải trình về tài sản của “cháu Nguyễn Thanh Phượng” và việc bà Phượng lấy chồng là con trai của một quan chức thuộc chính quyền Việt Nam Cộng Hòa.

Nhưng việc bà Nguyễn Thanh Phượng không có tên trong kết luận thanh tra của Thanh tra chính phủ vào tháng 3 năm 2019 cho thấy một khả năng: không chỉ bà Nguyễn Thanh Phượng có thể “thoát” vụ “Mobifone mua AVG”, mà cả cha con Nguyễn Tấn Dũng vẫn tạm thời an toàn.

Từ “tạm thời” có lẽ là hợp lý nhất trong một chính trường luôn xáo trộn, nơi mà những hứa hẹn, cam kết luôn đầy sắc thái ma mị và có thể bị hủy bỏ, lộn ngược vào bất kỳ lúc nào.

Nhưng giờ đây, thời thế đang lộ ra sự lộn ngược của nó khi một lý lẽ như đinh đóng cột đang dần hiện ra: đã bắt Tuấn và Vũ, không thể không bắt Phượng.

Bởi theo logic vốn phải thế, một khi Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn đã khai ra nhận hối lộ từ Phạm Nhật Vũ, sẽ đến lượt Vũ và hai nhân vật của AMAX vừa bị bắt cùng Phạm Nhật Vũ là Giám đốc AMAX Võ Văn Mạnh và nhân viên – phải khai ra ai là ‘tổng đạo diễn’ vụ ‘MobiFone mua AVG’.

Trước đó, dường như Nguyễn Phú Trọng đã không có được những lời khai đắt giá ấy từ hai phiên tòa xử Đinh La Thăng vào đầu năm 2018 và cả từ đại gia ngân hàng Trần Bắc Hà – kẻ được xem là thũ hạ tin cẩn của Nguyễn Tấn Dũng.

Cũng bởi thế, 2018 là năm mà ông Trọng loay hoay với những vụ án lớn, nhưng chỉ lớn và kéo dài đến nửa đoạn đường dẫn đến cửa nhà cựu thủ tướng Dũng. Cái còn thiếu là bằng chứng theo nguyên tắc ‘án tại hồ sơ’.

Vụ ‘MobiFone mua AVG’ là sự tiếp nối của vụ Junin 2 (Tập đoàn Dầu khí Việt Nam có nhiều dấu hiệu hối lộ đến 584 triệu USD cho các quan chức Venezuela để nhận được quyền khai thác dầu khí tại mỏ Junin 2) – cả hai đều phảng phất bóng dáng Nguyễn Tấn Dũng.

Dấu hỏi còn lại: Nguyễn Thanh Phượng có phải là ‘sâu chúa’ mà Trọng muốn bắt? Hay còn ai nữa?

Logic là thế, nhưng thực tế diễn biến ra sao lại phải chờ ‘Tổng tịch’ có qua được cơn hiểm nghèo ‘tai biến’ vừa xảy ra với ông ta tại Kiên Giang – nơi được xem là căn cứ địa cách mạng của gia độc Nguyễn Tấn’ – vào ngày 14/4/2019 hay không.


More reading